Tin tức - Sự kiện   /  Trong huyện  /  Bài  /  Người tốt việc tốt
Kỷ niệm sâu sắc của một bác sỹ ở thành cổ Quảng Trị năm 1972.
Ngày đăng: 14/04/2015

 Hàng năm cứ sắp tới kỷ niệm ngày tiến đánh thành cổ Quảng Trị là bác sĩ Lương Đình Tá ở Cao Xá - Tân Yên - Bắc Giang lại nhớ về 1 kỉ niệm mà ông cho là sâu sắc nhất trong đời binh nghiệp của ông. Năm nay có dịp trò chuyện ông lại 1 lần say sưa kể về kỷ niệm đó.
Ông kể: năm 1972 sư đoàn 325 được lệnh đánh vào thành cổ Quảng Trị mà ông là đội trưởng đội phẫu thuật tiền phương. Đội phẫu sư đoàn đặt tại thôn Vĩnh Phước - Triệu Lương - Triệu Phong, gần cầu Lai Phước. Có nhiệm vụ cấp cứu ban đầu cho thương binh từ Thành cố chuyến ra bằng xuồng. Tối tiếp tục theo tuyến chuyển về phía sau. Đội phẫu do một đại đội vừa bảo vệ vừa phục vụ mà trung uý Vũ Trung Thướng làm đại đội trưởng. Mặt trận lúc này nói chung, khu vực của ông cũng vậy rất ác liệt, cứ 15 phút thường có một trận bom B52. Đội phẫu của ông tuân theo một tín hiệu quy định cứ 3 phát súng là một xuồng thương binh, 6 phát 2 xuồng, 9 phát 3 xuồng. Mỗi xuồng có 30 thương binh hàng ngày từ 4 giờ sáng đến 11 giờ đêm. Đêm có từ 1 đến 3 xe tải chở lương thực, thực phẩm vào và nhận thương binh ra, cũng theo quy ước 3 phát súng 1 xe, 6 phát 2 xe, 9 phát 3 xe. Mỗi đêm thường là 80 thương binh, cao là 180 đến 200 thương binh. Đặc biệt đêm 20 tháng 8 năm 1972 trong lúc ông Tá đi kiểm tra thương binh thì ở một căn hầm chữ A có hai thương binh nhẹ đòi nhoi ra khỏi hầm ông liền đây vào và bảo “nhoi ra là chết đấy”. Hai đồng chí “xin anh cho em thở một chút”. Sau khi trở về hầm của mình không lâu thì một loạt bom B52 nổ. Sau đó ông đến kiếm tra thì căn hầm đã bị lật mái. Hai đồng chí nọ hy sinh, phía cửa phụ có một thương binh bị thương tiếp, máu chảy nhiều, ông Tá vừa cấp cứu vừa thoáng nghe đồng chí thương binh nói như cầu xin “anh ơi, cố cứu em, mẹ em già yếu đang cần người chăm sóc, tên em là Thành ở Lạng Giang - Bắc Giang”. Nghe vậy nhưng công việc đã không cho ông thu thập gì thêm về người thương binh này mà cứ hành động theo bản lĩnh của một bác sĩ. Trích hố lào, thắt động mạch quay, cầm được máu rồi tiếp tục đi sang hầm khác. Trở về hầm làm việc do công việc quá bận rộn mà cũng không có dịp nhớ lại lời nói của đồng chí Thành. Mãi sau kết thúc chiến dịch thư thả ông mới có dịp hồi tưởng câu nói của đồng chí Thành, đồng hương hôm đó. Ông Tá cho biết: số thương binh của trạm đã được chuyển lên xe chở về tuyến sau ngay đêm hôm đó, đồng chí Thành không thể chết được. Còn trên đường vận chuyên chăng biêt may rủi ra sao? Ông hồi tưởng câu nói của đồng chí Thành để mà trăn trở thì mọi việc đã đi quá xa. Cũng từ đây cứ sắp tới ngày đánh thành Quảng Trị là ông lại gợi nhớ tới người đồng hương. Chẳng biết may mắn có để đồng chí trở về với người mẹ già hay không? Người thương binh mà ông đã dồn cạn khả năng cứu chữa hôm đó. Đã hơn 40 năm, kỷ niệm đáng nhớ đó còn thường trực trong ông mà không có cách giải toả. Qua câu chuyện này biết đâu báo chí sẽ bắc nhịp câu cho ông trở về với một kỷ niệm thông qua bạn đọc hay lại chính từ đồng chí này. Ông đặt vào đây niềm hy vọng lớn lao./.

                                                                                                                                   CTV Nguyễn Tiến Lộc Cao Xá

Thông tin hữu ích